Anh Phiên yêu kính, than ôi!

Vậy là cuối cùng chuyện ǵ phải đến cũng đă đến, anh đă ra đi, trở về nhà Cha, không quá bất ngờ, nhưng lại vội vàng đến nỗi quên cả nói lời từ biệt cùng em, và có lẽ cùng rất nhiều người đă cùng anh chia sớt gian truân khổ cực của đời văn bút giao thời;  mà anh là cánh chim đầu đàn, luôn gượng dậy từ những hoang tàn, phế tích, hầu mong mỏi cảnh trùng hưng.

Nhớ anh xưa, ngày đạp xe, ngày xe buưt, rong ruổi đường xa đến văn pḥng Tân Định, côi cút làm bài, soạn văn, lo toan xuất bản, những mong thổi bùng lên ngọn Lửa Mến vào ḍng đời xoáy lốc, đang lạnh lùng, ngược xuôi trăm hướng, chỉ cầu xin có được vài công cụ in ấn thô sơ cùng vài mét không gian nhỏ hẹp cũng đủ để vùng vẫy, để dâng lên cho đời những đốm lửa t́nh yêu.

Nhớ anh xưa! Lúc ngà say trong tiếng cười sảng khoái, dựng nên huyền thoại ông lăo nông dân với tay bu gà tay giỏ cói, mà bên trong đựng chiếc vi tính xách tay, mới thấy sao mà thương mà nhớ cho quá khứ hoang sơ, ảm đạm của anh thời dựng báo, chỉ một ước mơ nhỏ nhặt thế thôi nhưng măi cũng vẫn chỉ là mơ ước, mà nào có phải đâu anh đang sống trong thời tiền sử,hoang vu.

Nhớ anh xưa! Dáng cao gầy, đầu nghiêng nghiêng một phía, lái chiếc xe máy cà tàng, lặn lội khắp cùng Sàig̣n, Chợ Lớn, gặp gỡ người này cho bài vở, gặp gỡ người kia cho học hỏi thêm một chút kỹ thuật tân kỳ trong in ấn, dàn trang, toàn tâm tận lực cho tờ nguyệt san yêu thương ngày càng thêm hoàn hảo.

Nhớ anh trong kư ức, không sống thời lạc hậu, cổ lỗ nhưng anh chẳng thể nào có được đường truyền mạng cao tốc, hằng chục năm vẫn phải bằng ḷng với đường dây điện thoại quay số chậm chạp trong việc gởi và nhận các bài viết từ cộng tác viên, và chỉ biết thở dài buồn khổ khi có ai đó lỡ kèm vào thư của họ một vài h́nh ảnh có dung lượng lớn, làm anh phải mất cả hằng nửa ngày chờ đợi. Có lẽ trên thế gian hiếm có người nào hiền lành và kiên nhẫn được như anh.

Nhớ anh xưa, yêu vợ, chiều con, chung t́nh cùng bạn hữu, bận bịu trăm đường, nhưng  vẫn luôn quan tâm phụ giúp sinh kế cho vợ hiền, dạy con dỗ cái thành danh, nên người, thết đăi bạn bè với chân t́nh tột bực, và rồi đón nhận từ họ tất cả những sự thương yêu chăm chút, sẻ chia, tin tưởng.

Chim đầu đàn nay đà mỏi cánh, anh đang lao ḿnh vào hố thẳm của thời gian, trở về với Đấng Tác Tạo ra anh, trên đường bay cuối cùng này, liệu anh có lúc nào quay đầu lại để nh́n, để nghe, để cảm nhận rằng có biết bao người đang thương tiếc anh, và rồi anh ơi! Khoảng hụt hẫng lớn lao anh để lại sau lưng làm sao có thể lấp đầy cho được, anh có biết điều đó không anh?

Vĩnh biệt người anh yêu kính, vĩnh bệt người Tổng Biên tập sắc sảo có tinh thần hồn nhiên thơ trẻ, vĩnh biệt người bạn đôn hậu, hiền lương, vĩnh biệt người cha người chồng tuyệt vời, thủy chung. Nhưng anh sẽ vẫn c̣n sống măi trong kỷ niệm đẹp của mọi người.

MINH CHÂU Tacoma Washington ngày thật buồn